Con đường tôi phần 7_ Sống thật với cảm xúc của mình_Chương 1- yêu tiền (@_@)
Để tui nói cho mà nghe cái con đường mà tui khám phá và hiểu thế nào là sống thật với cảm xúc của mình. Khi làm được rùi tui mới so sánh lại và thấy một sự khác biệt rõ ràng giữa "sống thật" và "tồn tại", tui cũng xin chia buồn với các bạn rằng hành trình để có thể làm được điều này chắc chắn khó hơn bạn tưởng, đôi khi bạn thấy vậy nhưng không phải vậy. Hi vọng bài viết này sẽ giúp ai đó "thay đổi" cách tiếp cận vốn có của mình để "sống thật" được, ròi các bạn sẽ thấy- nó quả là một hành trình vĩ đại và kiên trì. Tui chỉ là viết trên trải nghiệm của bản thân và đỡ dùng "câu từ chuẩn hóa" vì cũng là 1 người đọc nhiều sách để đi tìm đường cíu thân, nên tui cũng hiểu đọc nhiều sách quá - nhiều chữ hàn lâm quá đôi khi tẩu hỏa nhập ma kekkeke 😂😂😂
Nói vụ tiền trước đi cho kích thích, ai sống trên đời này chả cần tiền. Ròi, các bạn khai thật đi: đứa nào cũng thích tiền bỏ mịa ra đúng không? thế sao lại sỹ bọ, sao lại tiêu hoang. Các biểu hiện của chúng nó đây:
1. Đang nghèo bỏ mịa ra mà "ai đó" thân quen gọi điện vay tiền, cái là "bóp mồm, bóp miệng" cho vay vì nghĩ "người ta cần lắm mới hỏi đến mình". Kể ra cũng đúng, người ta không có thì mới gọi mình. Nhưng nghĩ theo 1 cách khác nhé: tại sao người ta lại gọi mình chứ không gọi cho người khác? hay tại mình ngu mình dễ dãi, mình cả nể nên người ta khôn hơn người ta biết gọi cho con này/ thằng này cái là vay được tiền; gọi cho đứa khác lại phải trình bày dài dòng còn chưa chắc vay được tiền. kkakka
Rồi đến hẹn nó không có trả tiền mình, nó quằn tà là vằn 7749 lý do hợp lý vãi cả đái luôn, phát ngượng luôn không đòi tiền nó nữa.
Ủa? tiền của mình mà. hahahah tui thiết nghĩ những người đang đọc blog này của tui cũng là những người tốt- vì tốt nên mới kiên trì đọc được lắm chữ như vậy. Kiểu gì trong đời các bạn cũng bị như vậy vài chục lần rồi. Tui nói "bốc phét" có phải không?
---> Nếu ai mà như này ròi- thì cũng như tui thôi. Tui tự phát hiện mình ngu dốt, không biết đánh "khả năng tài chính của mình" và không biết đánh giá "uy tín" của người vay, và "lý do" vì sao người ta vay mình. Đã có những lúc tui phải chi trả các khoản phí và mua tài sản khi ly hôn, tui không 1 xu 1 cắc trong tay, phải đi vay người khác nhưng người tui cho vay tiền vẫn không "ẻ" ra cho tui 1 nghìn nào. Chu choa là cay đắng. Chu choa là lòng người.... Cho nên đến giờ, tui sẽ đặt ra một vài câu hỏi trong não mình để hỏi ngược lại bản thân mình khi có ai vay tiền như sau:
- Trong khoảng X thời gian số tiền này có ảnh hưởng "trong yếu" đến sinh hoạt của mình không?
- 100% không bao giờ có chuyện mang tiền tiết kiệm cho ai vay nhé, ngu cũng vừa vừa phải phải thôi. Đã tiết kiệm phòng thân lại mang cho vay. Cái loại ngu ngày thì hết thuốc chữa hoặc là phải bả nhiều thuốc cho shock điện thì mới chữa được
- "quan hệ" của mình với người vay tiền có thân thiết không? Ê lại nhắc lại "quan hệ của mình" với người vay tiền nhé, đừng bay xa bay cao vì người vay tiền là anh em họ hàng hoặc bạn của bạn, hoặc đối tác của đối tác bla bla bla... tiền mình vất vả kiếm mãi mới có, chứ có ra ngoài đường nhặt được như là nhặt rác đâu. Ai thực sự yêu quý mình thì mình mới giúp được chứ, giúp linh tinh, giúp lang chạ thì chả khác nào phò. Bọn phò nó phò xong còn thu được tiền, bọn phò này ngu, vừa phò vừa mất tiền
- Người này có "lương" hoặc thu nhập gì đảm bảo rằng người ta sẽ trả được cho mình không? Đừng bao giờ ù ù cạc cạc giữa cho và "cho vay", một số đối tượng nếu xác định là người ta vay không trả được thì đáng lẽ không nên gắn mác là "cho vay" hoặc tự thao túng tâm lý mình là "thôi có ít cho nó cũng được". Úi dở người nặng rồi, hãy rõ ràng ra, hãy yêu quý và trân trọng những đồng tiền mình làm ra. Nó phải được tiêu vào những chỗ xứng đáng, ví dụ nếu đứa A mà nó vay tiền xong nó đi đánh bạc là bạn đang tiếp tay cho cái ác, nếu số tiền đó bạn cho đi từ thiện thì bạn cũng làm được "bữa cơm cho em" rồi đấy, bọn trẻ con đó lớn lên làm người có ích cho xã hôi, như vậy sẽ giúp đất nước phát triển và giúp gieo mầm những điều tốt đẹp. Hãy nhớ, chúng ta có nghĩa vụ "gieo mầm điều tốt đẹp" chứ không phải "tiếp tay" cho cái xấu. Kể cả 1k, cũng cần phải ứng xử và yêu quý như 1 triệu, đừng khinh 1k- khi mà nó cũng mua đc 3 cọng hành và 3 cọng hành đủ để nấu 1 bữa ăn. Đứa nào bảo 3 cọng hành không đủ để thả vào nồi thịt chắc là không nấu cơm bao giờ 😂😂😂
Đọc đến đây nếu mà là tui, là máu điên của tui lên ngút ngàn luôn, như được tiếp thêm sinh lực, có những đứa nào đang vay tiền mà chầy bửa mãi không trả là tui tốc váy, tốc hết đanh đá buồn phiền, chịu đựng, nhịn nhục trong người tui ra đi đòi bằng được thì thôi. "Ái dà, dám kinh thường lòng tốt của tau ak, dám lý do lý trấu không trả tiền ak. Tau làm việc quần quật ngày đêm mới có tí tiền, kể cả tau "chưa tiêu" nhưng đến hạn trả thì mầy phải trả đi chứ, ai cho phép mầy được cầm tiền tau trong khi tau là mẹ nó tau còn không được "ngắm" nó, "ôm" nó 😁😁😁, tau đã yêu thương tôn trọng mầy trước, bóp mồm bóp miệng tau trước để cho mầy vay tiền mà mầy không biết điều gì cả". Giờ thui sống thật với lòng mình lắm, nên tui nghĩ hành động đòi tiền là hành động đòi quyền lợi thôi, những người vay tiền cần phải uy tín và tôn trọng chủ nợ. Vì chúng ta cứ "cả nể" riết thành quen, người khác thấy mình dễ dãi là trèo lên đầu lên cổ đánh rắm vào mũi mình ngay.
2. Khách hàng không tạm ứng, cứ bảo thân quen làm xong rồi trả tiền. Hoặc là tạm ứng rồi, làm xong mãi không chịu trả tiền nhưng mà không dám đòi vì ngượng 😂😂😂
Đây là việc tôi gặp phải: Có những lúc khách hàng không trả tiền theo tiến độ hợp đồng, trong khi các chi phí nhân viên tui đã ứng ra hết rồi. Lúc đó tui chỉ biết buồn bã, nghĩ mình xui chứ không "dám" lồng lộn lên đòi tiền.
Haixxxx nghĩ lại đây là hành động "sỹ bọ" chứ cái gì. Công việc thì mình làm rồi, tiền không chịu trả đúng tiến độ thì là cái tụi khinh người, không tôn trọng công sức lao động của người khác. Nghĩ là bỏ ra mấy đồng thuê dịch vụ là ngon, đến lúc nó làm xong nó quay ra lạy mình thì mình mới trả tiền cho nó. Eo! bây giờ ông không cần nhá, ông không thèm. Ông rất tôn trọng năng lực của ông và các nhân viên của ông, chúng nó cũng phải thuê nhà, phải ăn, phải đi tán trai tán gái nên khách hàng nào mà "hiểu được" vấn đề đó thì chũng ta làm việc với nhau, còn lại thì thôi, lượn! bái bai, gút bai!
Tui luôn suy từ bụng ta ra bụng người, tui muốn là người khác tạm ứng tiền thì tui làm mới hạnh phúc nè, làm xong phát trả tiền tui luôn có nghĩa người ta rất yêu thương và tôn trọng tui nè, nên ở góc độ của tui- một khi đã làm việc là 120% công suất và coi việc khách hàng là việc nhà mình, là anh em của mình, ruột gan phèo phổi chi là moi hết ra cho nhau xem đi. Làm thế tui mới thấy ưng cái bụng, tui mới bung xõa hết được khả năng và tâm huyết của mình.
Tui không khoái cái kiểu vừa làm vừa rén nhau, thăm mới chả dò như kiểu "đấu trí" thời "cổ đại". Thôi eim xin, eim để sức eim "đấu trí" với con eim ở nhà đủ òi, eim đẻ ra nó, eim đấu trí với nó để luyện não nó thôi.
Đó, nên ai làm nhân viên của tui, làm đối tác của tui, các bạn nhận tiền của tui có nhanh như 1 cơn gió không? Vì tui rất tôn trọng các bạn💏
Hình như dài quá thì phải, mai lại ẻ văn tiếp liên quan chủ đề này vậy, thế gian giờ toàn người lười đọc chữ, mà mình thì đang giai đoạn câu fan, câu mãi mới đc 1 mống mà viết dài quá fan đọc mỏi mắt, fan từ bỏ mình fan ra đi, tội thương mình ekekkekek
Fan ơi đừng đi nhé, hãy ở lại với eim, eim xinh đẹp cute, tốt tính dư lày cơ mà
Uki nha Blogger, fan sẽ theo dõi tiếp các bài và ủng hộ bạn!
Trả lờiXóara bài nhiều thế mà fan gom góp lại xong mới đọc ak
Xóa