Tôi không có gì ngoài sự nỗ lực
Hà nội, một buổi chiều tháng 8 mùa thu, những cơn mưa nhỏ giăng giăng ngoài phố, tôi ngồi trên bàn làm việc trước cánh cửa sổ rất to và rộng nhìn hoàng hôn buông xuống những ngôi nhà cao chót vót của thủ đô ngàn năm văn hiến, bỗng nhiên một khoẳng lặng bao trùm tâm hồn rồi tôi cô đọng được 1 câu cảm thán "tôi không có gì ngoài sự nỗ lực" và bất giác mỉm cười rất hạnh phúc. Tôi không biết cái sự nỗ lực nó có trong người từ khi tôi được sinh ra hay do tôi phải quá quen với việc đó đến nỗi thấy nó là một điều hiển nhiên. Nhưng tôi thấy ngay cả với những việc rất bé nhỏ tôi cũng cần dùng thật nhiều nỗ lực mới đạt được. Nhớ hồi học cấp 2, tôi có bị gù lưng tôm, khi đó mọi người chê con gái mà bị gù lưng là rất xấu, thế là suốt 1 năm liền tôi cho uốn dẻo vào bài tập thể dục hàng ngày của mình, đến mẹ tôi còn thốt lên với các thầy cô giáo đồng nghiệp của mẹ là con Dung nó chịu khó lắm. Và thế là kết quả tôi có được là khi xương chưa bị cứng đờ đờ thì lưng tôi nó cũng thẳng ra 90% ...